Ghi Chú Của Tôi !

Moon2s.Com - 2020

Good Moring: 37% time/Ngày

Chào buổi sáng, chúc bạn có 1 ngày thật vui vẻ !

Đó là những cái ngông nghênh của tuổi trẻ

Lật tìm lại kỷ niệm cũ có 1 mối tình ngày đó còn lưu Ngày tháng 10 khi trời nổi gió đón bước em vào tim anh làm chủ Anh từng nghĩ ...tháng ngày hạnh phúc rồi sẽ nối dài Khi cô đơn mon men tìm kiếm thì biết danh bạ mình cần gọi ai Chợt cận lại vs vần gọi ai mọi thứ giờ xa khỏi tầm dự tính Lửa tuổi trẻ thôi em bay xa anh tuột khỏi tay những tầm dự định Hạnh phúc âm áp ngập mình dạo bước cùng em những điều thích thú Quan tâm ân cần say đắm là thứ hành trang luôn dc chỉnh chủ Đã 1 thời Em tựa vai tôi yên bình trong gió Vô tư vẽ suy nghĩ mơ mộng như chú chim nhỏ giữa khoảng trời to Thời đó từng ngỡ.. Câu chuyện chúng mình sẽ mãi như vầy Nhưng cuộc đời quá nhiều phiếu chọn những biến cố cứ hoài bủa vây Chú chim nhỏ tuột khỏi tầm tay rồi em chẳnh còn như ngày xưa ấy Chỉ còn bóng ng ca hát như nhớ điều gì khi nhìn mưa bay Chuyện tinh mà theo thời gian đã hoàn cũ rích Đóng bụi trong những khung hình trong ngàn lời yêu chứa ngàn chú thích Đoạn đường tình bất ngờ chia ba Đôi người thương bông dưng thành lạ Em chạy theo 1 bóng hình mới tôi ôm ngậm ngùi kỷ niệm chưa vơi Chút chạnh lòng... tự nhắn bản thân những ngày sắp tới " cô gái ấy anh đã từng yêu nhưng không thể đi cùng anh đến trọn đời " Chú chim nhỏ khát vọng bay cao Không nép mình mãi sau túi áo Lỡ mai này duyên phận tương ngộ thì cũng không dám nhìn nhau cuối chào Em còn đó , còn giữ cái tên ngày trc từng mang Nhưng tiếc thay, Giờ đây em đã là con ng khác Đoạn đường tình bất ngờ chia ba Đôi người thương bông dưng thành lạ Em chạy theo 1 bóng hình mới tôi ôm ngậm ngùi kỷ niệm chưa vơi Và nếu...nếu có 1 lần cho tôi gặp tôi ngày em chưa tới Nhắn vs anh ta là : "Cô gái ấy anh có thể yêu, nhung6 không thể đi cùng anh đến trọn đời" dòng đầu của một bức thư , xin chào lấy em cô gái ngày đó Sẽ chẳng còn thương còn nhớ chẳng còn nỗi buồn đỗ lại dày vò Đừng khóc làm nhoè khoét mắt , vì tuổi thanh xuân đẹp lắm em ơi Đẹp như ngày đầu ta chập chững yêu với bao buồn vui mà em đem tới Anh từng có cả vùng trời với em và khoảng yên bình riêng mình Những rồi tách bước sang ngang cậu trai ấy chẳng đoán nổi duyên tình Hạnh phúc không ở bên anh chỉ là ghé đến mang em rời khỏi Trước giờ em vốn thuộc về tự do khoảng không rộng lớn bên kia mời gọi Em đi bỏ quên cả hai ngày đó về phương trời mới sao hoài xa xăm Cậu trai ấy vốn chỉ muốn cùng em đi hết cái thời áo trắng ba năm Vẫn còn thương nhớ , nhưng khi gặp lại không nói lên câu Cả hai tìm dc hạnh phúc , nhưng hạnh phúc đó chẳng có tên nhau Vẫn còn lưu luyến hai chữ đôi ta trong mọi câu chuyện về em anh kể Chỉ tiếc đều là chuyện cũ , những điều đẹp đẽ sao trôi nhanh thế Vài điều sót lại qchỉ là hình bóng của người mà mình đã thương Cái kết cho năm tháng ấy anh có cơn đau bình yên 1 cách lạ thường

Định nghĩa của đơn phương là gì ? Là viết những thứ ngu ngốc đến chai lì cảm xúc Tin vào những thứ không có thật Là chẳng cãi vã, chẳng cần nắm tay, chẳng 1 lời quan tâm Rằng em mãi là em của ngày đó, hoàn hảo, vô tư, thuần khiết như trong kí ức của tôi

Nếu bạn theo đuổi 1 người đã 6 năm. Chính xác là yêu đơn phương 1 người mà không dám nói ra !!! 6 năm sau . Cảm xúc lúc này Nếu thời gian được chia thành khung cảnh 1 bộ phim từng khung hình Có lẽ hình ảnh đầu tiên là em cười thật đẹp trong bộ áo dài trắng 1 chút bối rối anh cười gạt bỏ quay trở về cùng khoảng lặng Anh đang nghĩ nếu ngày đó đôi chân anh chậm lại Đếm từng vòng quay của bánh xe cho con đường thêm dài Nếu lúc em ôm mặt khóc anh có thể đến bên cạnh và nói Đừng khóc nữa em ơi. Con tim anh vỡ tan thành từng mảnh rồi Đừng khóc nữa em ơi. Nếu điều tuyệt vời nhất mà anh còn nhớ trong 1 thời gian dài Đó là khi thấy nụ cười của em Em đi nhanh quá em ơi anh cố đưa tay mà không thể với Với anh em là kỉ niệm đẹp nhất cuộc đời học sinh là điều duy nhất khiến anh ghét mùa hạ Nắng sân trường mang em đi Xa thật xa khỏi cuộc đời anh Vì anh vẫn là 1 thằng nhóc ham chơi trốn học ngồi ngoài quán game cả buổi Vẫn học đòi những thứ để cố tỏ ra mình người lớn, cố lạnh lùng khi nhìn thấy em Để bây giờ anh phải hối tiếc Ước gì thời gian đó trở lại anh sẽ nói a yêu em nhiều đến nhường nào Để dù có bị từ chối anh vẫn còn có thời gian mà đứng trước mặt em mà cố gắng Anh cứ luôn đổ lỗi tại em khiến anh không còn động lực để mà thay đổi điều gì đó Nhưng nhiều khi anh nghĩ Nếu anh tốt hơn liệu em có để ý đến anh không Chắc là không Anh không tin vào kiếp người nhưng nếu có kiếp sau anh chắc chắn sẽ đi cùng em đến cuối đoạn đường Dù là bên cạnh hay đằng sau lưng đi nữa Cũng đã 6 năm rồi, anh phải từ bỏ thôi Đôi lúc anh vẫn tìm kiếm em trên mạng để ngắm nhìn em để biết em hiện tại ra sao Em vẫn luôn hoàn hảo như vậy nhưng thêm vào 1 chút dịu dàng Anh không biết mình yêu em của ngày hôm nay hay em của quá khứ nữa Cô gái cười đỏ mặt khi anh mời em dự sinh nhật và rồi bữa đó lại trở thành 1 hình ảnh xấu của anh trong mắt em Anh không biết hát chả có thể hát cho em bài hát hay nhất Anh không giỏi điều gì cả chỉ góp nhặt những suy nghĩ hồi ức trong 6 năm qua anh nghĩ về em Anh học tập rap để có thể viết được cho em nghe Nhưng anh nhớ ra đó lại là dòng nhạc em ghét =)) Em biết DNA là gì không? Đỗ Nhật Ánh đó. Anh yêu em, nhiều hơn bất kì điều gì !! Dù mai này em có ở bên cạnh ai nữa, thay đổi hay bay xa đến chừng nào nữa !! Thì anh vẫn yêu em

Anh cũng không nhớ đây là bản nhạc bao nhiêu anh viết cho em nữa Kỉ niệm giữa chúng ta chẳng có bao nhiêu mà nỗi buồn thì luôn chen giữa Rất khó để bắt đầu 1 câu chuyện đã lặp lại bằng nhiều cách khác nhau Chắc có lẽ... Cảm xúc của anh đã dần cạn khi anh luôn ép mình phải quay lại nơi bắt đầu Nhiều khi tự cười bản thân mình rằng việc anh đã khoe nỗi buồn ra quá nhiều Rằng việc đơn phương 1 người trong 7 năm thì có gì đáng để kể họ chẳng bao giờ hiểu Anh chỉ muốn hỏi... Anh cần phải bước bao nhiêu để đến được gần em hơn ? Anh phải bước bao nhiêu bước nữa để trở về mùa hạ năm đó ? Phải bao nhiêu giấc mơ nữa để lại được ngắm nhìn em trên sân trường đó ? Về buổi học ngồi cạnh nhau về từng vòng quay bánh xe chạy dài đến hiện tại Anh phải diễn tả nỗi buồn như thế nào nữa ? Anh vô dụng và bất tài bao năm qua chẳng thể bào chữa Cuộc sống khó khăn lắm em ơi, nó chẳng dạy anh cách để quên em Anh có thể ngã và lành lại nỗi đau thể xác tâm trí thì không Anh biết là chúng ta ngày càng xa, rằng từng ngày trôi qua sẽ càng nhiều thêm những người sẵn sàng Cho me 1 hạnh phúc mà anh vĩnh viễn chẳng thể nào có thể Em sẽ nói anh đừng buồn phải không ? Rằng em sẽ là nơi anh trải lòng, Và anh sẽ gặp 1 người khiến anh yêu nhiều hơn em phải không ? Điều đó có khiến em vui không ?... Trở về thời áo trắng tan trường, Về giây phút 1 mình anh thẫn thờ ngắm cơn mưa ngang đường Về lúc anh cúi đầu để bước qua em, hay giây phút anh im lặng đứng nhìn em khóc Từng chút kỉ niệm vụn vỡ, anh luôn trân trọng nó Và đó là mình chứng duy nhất về việc anh đang tồn tại Như thể nó chỉ rình những lúc anh không tỉnh táo để trỗi dậy Từng có lần ôm chai rượu mà khóc nghĩ lại thật xấu hổ Chắc đó là lần duy nhất mà anh không thể giấu nó Xong lại bật beat, kiếm 1 cái thật buồn để mà viết ra Chả quan tâm những thứ xung quanh chỉ cần biết là... Anh phải tìm cách diễn tả nó thật buồn, Còn cách nào khác không ? Còn cách nào nào khác để diễn tả rằng tuyệt vọng, rằng cô đơn, rằng thực sự tan vỡ mỗi đêm Không thì anh sẽ phát điên trong mớ hỗn độn của mình mất Đêm qua anh lại mơ thấy em Và nếu nụ cười đó là thật thì chắc anh sẽ không phải cố gắng ngăn mình thức dậy vào mỗi sáng mai Sẽ ngăn mình không đi tới những con đường thân quen Chỉ để hy vọng trong 1 phép màu nào đó những hình ảnh ngày đó sẽ tồn tại mãi Chỉ là thanh xuân mang em đi quá vội, Khi anh chưa kịp trưởng thành thì mọi thứ giữa chúng ta có lẽ đã bị xóa nhòa Mùa hạ cuối mang em đi xa rồi... Anh vẫn mải với những giọt nắng mà chưa từng nghĩ đến lúc mưa rơi Chúng ta đã có rất nhiều kỉ niệm nhưng chưa hề trọn vẹn, Anh đã nâng niu nó trong từng bản nhạc vậy còn em ? Hay chỉ nhớ về anh qua mỗi mẩu chuyện bạn bè em nhắc đến, Rồi lại mải miết chạy theo những hoài bão, ý niệm của riêng em hằng đêm Sẽ thế nào khi 1 ngày chúng ta vô tình gặp mặt, đó là 1 ngày nắng hay mưa Và liệu khi nhìn nhau em có hỏi anh, anh đã hiểu vị đắng cay chưa? Sau đó, chuyện gì sẽ xảy ra,... Hay anh sẽ trở về với thực tại đắm chìm trong những lời hứa Anh sẽ lại bảo rằng, 7 năm là đủ rồi... Giống như ngày này năm trước anh đã nghĩ "chuyện cũ thôi"

Người ta lại hỏi tôi rằng, tôi còn yêu em nữa không ? Thực ra thì nếu câu trả lời tôi đang nghĩ có như thế nào cũng vẫn là dối lòng 2 chúng ta đều có 1 cuộc sống riêng, chẳng nói chuyện, chẳng gặp mặt Tưởng chừng như khi 2 người ở trong 1 thành phố nhỏ bé thì chỉ vô tình thôi, cũng có thể nhìn thấy nhau NHưng mà không? Chắc duyên ông trời chỉ vỏn vẹn có chừng đó Rằng cả thanh xuân tôi dành để dõi theo 1 người mà tôi nghĩ có thể vì em, từng thay đổi Tôi vẫn nghĩ vào 1 ngày không xa em sẽ có được hạnh phúc, và tôi cũng an phận Với 1 người nào đó bất chợt gặp nhau rồi bên nhau, chẳng suy nghĩ Chẳng nhớ nhung, sẽ hối tiếc... Cuộc sống của tôi bây giờ thì áp lực mà cũng chả thể tự nuôi bản thân mình Hằng ngày tôi phải mang khuôn mặt vui vẻ đi làm, rồi về nhà cáu gắt bực bội. Trưởng thành để làm gì? Trường thành để biết những thứ thực sự xa khỏi tầm tay Để học cách cười với mọi thứ, vui vẻ lạc quan hạnh phúc đến mức tự đánh lừa được chính bản thân mình Tôi chẳng có cảm xúc gì cả Chẳng nhớ em Tôi không nhớ em, đúng mà... Vậy đó là gì ? Định nghĩa của đơn phương là gì ? Là viết những thứ ngu ngốc đến chai lì cảm xúc Tin vào những thứ không có thật Là chẳng cãi vã, chẳng cần nắm tay, chẳng 1 lời quan tâm Rằng em mãi là em của ngày đó, hoàn hảo, vô tư, thuần khiết như trong kí ức của tôi Tôi vẫn là thằng nhóc đứng trên lan can dãy tầng 2 ngắm em dưới sân trường Vẫn vậy , chẳng bao giờ thay đổi Xin lỗi vì buổi cuối tan trường tôi đã không khóc Rằng tôi chẳng nghĩ sẽ là lần cuối tôi có thể nhìn thấy em trong suốt gần 8 năm trời Xin lỗi vì có những người ngang qua đã từng khiến tôi động lòng VÌ tôi từng cảm thấy rằng tôi có thể quên em dễ dàng như việc tôi nói yêu họ Xin lỗi vì tưởng như tình yêu tôi dành cho em là vĩ đại nhất, là tồn tại duy nhất Chẳng ngờ trong muôn vàn những lựa chọn tôi vẫn chẳng thể khẳng định mình Xin lỗi vì những mẩu chuyện ngắn ngủn vô nghĩa giữa chúng ta Và... Xin lỗi vì lỡ yêu em Nếu nhớ lại thì từng có lần em đi chậm lại để đợi tôi trên đường về Từng ngồi cạnh nhau, từng cười nói Sao giờ lại thành như vậy? Tôi muốn đánh đổi bất cứ thứ gì, bất cứ giá nào để quay lại Để đuổi theo thanh xuân 1 lần nữa, tôi sẽ chẳng chậm chân Và sẽ chẳng có gì gọi là 8 năm nữa đâu, Mà đó là mãi mãi.

Đó là những ngày mưa tầm tã đầu tháng 9, lần đầu tiên anh nhìn thấy em, khác biệt với tất cả những đứa con gái khác, em lạnh lùng, im lặng, cái mặt hình sự đó tới bây giờ anh vẫn còn nhớ như in, tạo cho anh một ấn tượng mạnh mẽ chả hiểu sao mặt mài khó ưa như vậy mà anh vẫn bị cuống hút. Anh bị say nắng em từ đó, anh bắt đầu để ý nhiều hơn đến từng hành động của em thường xuyên trộm nhìn em,nói chung em chỉ cần thở thôi anh cũng thấy dễ thương...Rồi anh biết tên em, em là người trầm tính lạnh lùng theo cái cách mà khiến người ta sợ hãi tưởng chừng em chẳng thể yếu đuối như cái bề ngoài mà người khác nhìn thấy, nhưng không. Em hay buồn hay tuổi thân, ở cái đất sài gòn này em chỉ có một mình,em nói " ở đây chẳng một ai hiểu em " có vẻ chính vì lẽ đó mà một người long bong như anh chỉ muốn tìm mọi cách mà bảo vệ em mãi thôi, em mong manh lắm cái cách mà người ta đến rồi đi khiến em cho em dường như mất hẳn niềm tin vào những đứa con trai quanh mình và anh cũng chả phải ngoại lệ...Anh cũng chẳng hiểu nỗi vì động lực nào mà mình trỡ nên cao thượng đến thế làm mọi việc mà biết trước là chưa chắc đã có kết thúc tốt đẹp nhưng vẫn cam chịu chấp nhận mà cho đi, anh biết mình yêu rồi vì chỉ khi yêu ai đó ta mới có thể làm mọi việc điên rồ và có lẽ chuyện điên rồ nhất mà anh từng làm là dẹp bỏ luôn đi cả cái tôi và sự ích kĩ vốn có của bản thân Anh yêu em ! La ba chử mà mãi đến bây giờ anh mới dám nói ,anh cần em nhưng anh cần hơn là một tư cách để lo lắng để sẽ chia để yêu em nhiều hơn với một danh phận khác, anh không yên tâm với những đứa con trai khác quanh em, anh chỉ muốn em là của anh, anh chỉ muốn được nắm tay em và cùng nhau đi khắp nơi, được cùng nhau nhìn thấy những chân trời mới và cuộc sống này rộng lớn lắm em à khoảng cách xa nhất chẳng phải từ hành tinh này qua hành tinh khác đâu.. mà xa nhất là hai ta gần nhau mãi mà chẳng là gì của nhau.Chắc là vì cái tôi quá lớn của bản thân ,đã nhiều lúc anh quá mệt mỏi với việc cứ chủ động mệt mỏi với việc cứ làm phiền một người mà không chắc là người ta sẽ thích...đúng là em lạnh lùng đến mức đáng sợ, những dòng tin hời hợt đó... Nhưng sau cùng những gì em thấy là sự cố gắng vì em đấy thôi Anh biết cái cách mà anh đến và theo đuổi em nó còn quá rườm rà và chậm rãi, đó không phải là vì anh đùa giỡn mà ngược lại là để chứng minh cho em thấy anh chẳng phải là những bồng bột những nông cạn ,em biết đó đúng là tuổi trẻ ta chả thể dành mãi cho một người nhưng anh nguyện dành ít nhất một phần tuổi trẻ của mình dành riêng cho em và bên em, Em đang cần lắm một bờ vai một người thật sự yêu mình một điểm tựa khi em vấp ngã một người đủ bản lĩnh để gánh vác những bộn bề kia cùng

Vài năm trước, người lớn nói sau này hắn đừng hối hận và trách người lớn đã không nhắc hắn không nên bỏ học. Vài năm sau hắn nằm nghĩ lại ngày đó hắn từng nghĩ hắn không làm gì sai, và không hối hận. Hắn biết mình sai rồi, nhưng sai thì sai, thời gian có quay lại được đâu... Sài Gòn - 16-06-2020 21:52:16

Hắn là người nhát gan, không bị dọa thì không sao. Nếu bị người ta dọa sẽ nhe răng ra cười.

Ngày mai vẫn đến, gió hát ngang trời... Còn mình nhắm mắt, không nói một lời

Nu na nu nống Đánh trống phất cờ Mở hội thi đua Chân ai sạch sẽ Gót đỏ hồng hào Không bẩn tí nào Được vào đánh trống. Sài Gòn - 05-06-2020 14:16:02

Phải có thứ gì đó đặc thù, phải là vài ngày không ngủ nhưng vẫn tỉnh; gối đầu ngủ thì ngủ thật ngon; vài ngày không ăn vẫn no; đói bụng thì phải cồn cào sắp chết; có lúc không sợ đụng vào người khác, có lúc cũng phải ba phải, có đôi khi phải mềm nhũn...

rên chiếc nôi tinh xảo, một bàn tay nhỏ bé trắng nõn đang bắt lấy chiếc chuông nhỏ ở bên cạnh, bàn tay tuy rất nhỏ thế nhưng lại đưa ra với khí thế rất mạnh. Khi bàn tay nhỏ sắp với được chiếc chuông, đột nhiên chiếc chuông bị kéo lên. Tuy biên độ rất nhỏ, chỉ kéo lên một đốt ngón tay nhưng lại làm cho bàn tay nhỏ bé rơi vào khoảng không. Thế nhưng đứa bé rõ ràng rất cố chấp, nó thấy quả chuông di chuyển thì cũng hếch người lên, cố gắng vung tay bắt lấy. Bàn tay lại đến gần, chậm rãi đến gần. Khi sắp giữ được cái chuông, nhưng ngay sau đó cái chuông lại dịch ra vài phần, thế là bàn tay nhỏ bé lại rơi vào khoảng không. Bàn tay nhỏ bé kia tuy rất cố gắng, thế nhưng thật sự khó thể nào đạt được khoảng cách còn thiếu kia. Trong phòng chợt vang lên tiếng cười: - Bảo bối, mau đến đây đi, đến bắt lấy nó đi. Đứa bé sau nhiều lần thất bại thì không chịu nổi nữa, nó chợt mở miệng khóc lớn. Khi thấy đứa bé khóc thì người lớn cũng không muốn trêu chọc nữa, thế là nhanh chóng đưa quả chuông ào trong tay đứa bé. Lúc này người lớn lại ôm đứa bé từ trong xe nôi ra, mở miệng nói: - Bảo bối ngoan, đừng khóc nhé, mẹ chỉ là chơi đùa một chút mà thôi, không phải trêu chọc con, đừng khóc nữa nhé.

Nuốt nỗi buồn còn mắc nghẹn, huống chi gương vỡ phải nhặt mảnh.

Mới sáng sớm sài gòn đã đổ mưa. Trời tối như lúc 5 giờ sáng vậy. Sài Gòn - 25-05-2020 06:56:36

không có có gì không đúng chính là không đúng lớn nhất.

Cuộc sống giống như cưỡng gian, đã tránh không thoát thì cứ chầm chậm mà hưởng thụ.

Ông trời lại muốn đổ mưa Sài Gòn - 23-05-2020 14:10:03

Hít đầy một bụng cái không khí của trời mưa ...

. im lặng không phải là câm,] * im lặng là để ngấm ngầm ra tay.] . im lặng không phải là cay,] * im lặng là để phơi bày trắng đen.] . im lặng không phải là hèn,] * im lặng là để chờ phen trả thù.] . im lặng không phải là ngu,] * im lặng là để đánh đu với đời.] ] ]]]_–” im lặng là vàng “–_

Có 2 con chim bay ngược hướg đâm đằu vào nkau ngất xỉu nằm trên mặt đất. Một cậu bé đy ngag qa tkầy liền xách 2 con chim về nkổ sạch lôg ckuẩn bị bỏ vào nồi nấu. Lúc này 2 con ckim mới tỉnh dậy, 4 mắt nkìn nkau hỏi:” ckúg ta vừa làm chuyện ấy xog à??”

Chàng trai nọ đến nhà vợ sắp cưới, cha vợ mời uống rượu. Ly đầu tiên:”Bố một ly, con một ly” Ly hai:”Con một ly, bố một ly”. Ly ba:”Bố với con, mỗi người một ly”. Ly bốn:”Con với bố, mỗi thằng một ly”. Ly 5:”Tao với mày, mỗi thằng 1 ly”. Ly 6:”Gì chứ rượu thì mày phải gọi tao bằng Bố” moon2s.com

Hắn luôn luôn trưng ra cái vẻ mặt nghiêm túc, khi nào thấy dư năng lượng quá hắn sẽ tự cười hoặc hát 1 mình thật to, trêu chọc người xung quanh mà không để ý đến ánh mắt, cảm nhận của họ. Đấy là những lúc hắn thấy thực sự vui thôi. Còn khi không có chuyện gì hắn lại bày ra bộ dạng nghiêm túc... - Có lẽ đó là lối sống mà những người nhút nhát cần học tập.

Đọc xong những câu truyện, xem xong một bộ phim. Hắn thích những bài hát liên qua đến chúng .

Sài Gòn ... 18-05-2020 10:47:55 Ngày tháng năm...

Cứ mỗi lần mưa, giọt nước đầu tiên thường hay rơi vào má tôi đầu tiên, giọt thứ 2 sẽ rơi vào cánh tay tôi. Sau đó là mùi hương của mưa... moon2s.com

- Trời sài gòn vừa mưa xong, không khí mát mẻ. Hắn đi ra ngước nhìn sài gòn thấy sài gòn cũng sáng sủa, đẹp lắm chứ moon2s.com 16-05-2020 07:11:40

Nhìn ra ngoài, hắn thấy trời đã tối. Hắn đi ra khỏi phòng trọ nhìn lên trời, phát hiện một ngôi sao băng rạch trời rơi xuống. Hắn chợt sinh ra một ý nghĩ, nếu như ngôi sao băng kia không rạch phá không gian, có ai sẽ chú ý đến sự hiện hữu của nó? Xem ra nó dùng sự không tồn tại để đổi lấy sự tồn tại, mình phải học tập theo nó, nếu một khi đã xuất phát thì căn bản không có đường về, thật ra thì nhân sinh vốn cũng không có đường lui.

Thời gian thật sự rất kỳ quái đối với con người, anh muốn nó đi nhanh thì nó lại chậm chạp giống như đang kẹt xe, nhưng anh mong muốn nói chạy chậm lại, chỉ sợ nó sẽ biến thành một đứa bé tinh nghịch, chỉ sau nháy mắt đã chạy đi đâu mất rồi.

Hạ bừng lên trong màu nắng, âm vang cả trời xanh

Cái này thuần túy chỉ là chút cảm giác tâm lý, người xưa có câu "vợ người thì tốt, con người thì ngoan!"

Tuy có quan hệ rất tốt nhưng thứ gì cũng vậy, không vun đắp thì sẽ trở nên lạnh nhạt.

- Từ trên hành lang đi xuống và cảm thấy có chút mát mẻ, hắn ngửa đầu lên nhìn trời, phát hiện mặt trời hôm nay đã đi đâu mất, từng đám mây đen kiệt chiếm giữ bầu trời. - "Hèn gì mát mẻ như vậy!" - "Gió thổi mạnh báo hiệu giông bão sắp đến". Tuy bây giờ không có gió, thế nhưng mây đen quần vũ trên đầu lại làm cho tâm tư người ta bắt đầu hoạt động.

Nơi này trời đất rộng lớn, tự do tự tại mới là thoải mái nhất.

Con người ta khi nào thì cảm thấy sợ hãi nhất? Chính là lúc đối mặt với một sự kiện khó thể nào suy xét được, cũng không biết lúc nào cây kiếm sẽ đâm qua cuống họng của mình, thế cho nên sinh ra cảm giác nơm nớp lo sợ. Thật ra thì bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không đáng sợ, ngay cả chết cũng không đáng sợ, nhưng chờ đợi trong lo lắng lại làm cho người ta sợ hãi nhất.

Đây không phải là hy vọng sau nhiều năm của hắn sao? Nhưng không biết vì điều gì mà hắn luôn cảm thấy trong lòng có chút trống rỗng...

Những lúc cần thì phải vung tay vật lộn đọ sức, nếu số phải chết thì dù lên triều cũng sẽ bị chém đầu.

"Trời muốn mưa, cô gái muốn lấy chồng " Là Thiên ý, con người không cách nào thay đổi.

Nhiều người ôm giấc mơ giàu sang Vài người ôm giấc mơ bình yên

Thường thấy mình đang đứng trên một cụm mấy trắng. Bên cạnh anh là Tài Khôn và bé Nhi. Đám mây mềm như bông, mỗi lúc một bốc lên cao, vừa bay vừa khẽ lắc lư, không ngừng đưa ba người xa dần mặt đất. Thường ngoái cổ nhìn xuống. Anh thấy nhà cửa, cây cối bé dần lại như những hòn non bộ thuở nhỏ anh vẫn say sưa nhìn ngắm. Còn người và xe cộ thì li ti, chạy qua chạy lại như đàn kiến lạc lối về nhà. Thường quay sang Tài Khôn, ngạc nhiên hỏi: - Mình bay đi đâu đây ? - Bay theo những quả bóng. - Những quả bóng nào ? Tài Không nheo mắt: - Sao anh mau quên quá vậy ? Những quả bóng hôm trước anh và em cùng thả, anh không nhớ sao ? - Anh nhớ rồi. Đó là những quả bóng mang theo mơ ước. Tài Khôn nói thêm: - Chúng mang mơ ước lên trời. Thường chớp mắt: - Nhưng mình bay theo chúng làm gì ? - Để xem thử. - Xem thử ? - Thươn`g ngẩn ngơ. - Ừ, xem thử chúng đã bay tới đâu rồi. Đã lên tới trời chưa. Mà sao anh cứ gặp toàn tai ương như vậy. - Tai ương gì đâu! - Ngã dập đầu mà không tai ương ! - Đầu anh bị dập hở em ? - Chứ sao nữa! Ai bảo anh tài khôn! Tài Khôn là tên em chứ đâu phải tên anh. Thường tặc lưỡi: - Đó không phải là tài khôn! Ai cũng phải hành động thế thôi! Tài Khôn nghinh mặt: - Em có hành động như vậy đâu! - Đừng nói dóc! Chứ không phải em chậm chân hơn anh à ? - Đừng nói dóc! Chứ không phải em chậm chân hơn anh à ? Tài Khôn nhoẻn miệng cười: - Thì chậm chân hơn. Chân em sao dài bằng chân anh được! - Thấy chưa! Anh đã bảo rồi, trước tình huống ấy, ai cũng phải ra tay. Ba anh cũng vậy. Ba anh từng ra tay một lần rồi. - Rồi sao ? - Sao là sao ? Tài Khôn liếm môi: - Ba anh có bị ngã dập đầu không? Nhi đứng im lặng nãy giờ, bỗng sụt sịt lên tiếng: - Ba em không ngã dập đầu. Ba em bị bắn chết. Tài Khôn rùng mình: - Bị bắn ? Ai bắn ? Nhi vẫn nức nở: - Thì bọn cướp bắn. Bọn cướp có súng. Trong một thoáng, vẻ mặt của Tài Khôn bỗng thẩn thờ. Cô nắn lấy tay Thường: - Bọn cướp vừa rồi có súng không anh? - Anh không biết. Tài Khôn vẫn đeo đuổi những ý nghĩ của mình: - Nhưng nếu có, chắc gì chúng sẽ bắn anh? - Anh cũng không biết. Có thể bắn. Có thể không. Tài Khôn không hỏi nữa. Cô ngước mắt nhìn lên những cụm mây lơ lửng trên đầu và ngạc nhiên nhận ra trên cụm mây này còn có cụm mây khác và cứ như thế, trời dày dần lên. Có điều cô chẳng thấy những quả bong bóng đâu. - Em không nhìn thấy anh ạ ! - Tài Khôn thì thầm. - Gì kia ? - Thường nghiêng tai về phía cô bạn nhỏ. - Những quả bóng ấy. Chẳng thấy đâu cả. - Thế là chúng đã đến nơi rồi. - Đến đâu kia ? - Đến đâu kia ? - Thì đến trời ấy. Tài Khôn nhún vai: - Em không tin. Nếu chúng đã đến nơi, hẳn những điều ước của mình phải được thực hiện chứ! Thường mỉm cười: - Mơ ước của anh đã được thực hiện một phần rồi. Mẹ anh đã đỡ vất vả. Còn em thì luôn luôn là cô bạn tốt của anh. Tài Khôn nhướn mắt: - Nhưng còn anh! Anh thì gặp nạn! Thường dịu dàng đặt tay lên vai Tài Khôn, khẽ nói: - Chúng ta mơ ước là mơ ước những điều tốt lành cho người khác, em ạ. Có thế thì những điều ước mới bay lên trời. Chẳng phải em đã từng mơ ước trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho những người nghèo đó sao ? Như sực nhớ ra, Tài Khôn toét miệng cười: - Ừ hén! Rồi cô giật giật tay Thường: - Vậy thì mình quay về anh ạ. Khỏi đuổi theo những quả bóng nữa. Thường gật đầu: - Ừ, mình về. Cũng sắp đến giờ đi bán rồi. Nhưng đám mây lại không chịu hạ thấp xuống. Chúng cứ bay tít lên cao. Tài Khôn hốt hoảng: - Chết rồi ! Làm sao đây ? Thường cũng chẳng biết làm sao. Anh lúng túng trông tới trông lui nhưng chẳng thấy ai để cầu cứu. Trong khi đó, Nhi cứ bám lấy anh, thút thít đến sốt ruột: - Em phải về đi học ! Anh đưa em về với mẹ đi! Bỗng nhiên Tài Khôn reo lên: - Có cách về nhà rồi! Em tìm thấy rồi! Cả Thường lẫn Nhi đều vọt miệng: - Gì vậy ? Tài Khôn huơ tay một cách hào hứng: - Có một cây cổ thụ. Nó mọc ngay dưới đám mây này nè! Thường bán tín bán nghi: - Thật không? Làm gì có cây nào cao dữ vậy! - Có đây nè! Để em bứt một chiếc lá cho anh coi! Vừa nói, Tài Khôn vừa nhoài nửa người ra khỏi đám mây, thò tay xuống dưới trước vẻ mặt hoang mang của Thường và Nhi. Đang lúi húi, bất thình lình Tài Khôn bị mất thăng bằng. Cô kêu lên một tiếng thảng thốt và ngay lập tức cả người cứ tuột dần, tuột dần ra ngoài rìa. Thường tái mặt chạy vụt lại nhưng không còn kịp nữa. Tài Khôn đã rơi ra khỏi đám mây, bay chới với trong khoảng không và lao xuống đất như một hòn đá rụng. Trong một thoáng, Thường thấy tim mình như bị ai bóp chặt. Anh thét lên một tiếng kinh hoàng. Có lẽ đó là tiếng thét khủng khiếp nhất trong đời anh từ trước tới nay...

BONG BÓNG LÊN TRỜI - NGUYỄN NHẬT ÁNH - Một câu truyện hay, có đoạn đầu buồn .

Khi anh được cho một quả táo ngọt thì nhất định sau đó thế nào cũng phải ăn một đòn đau

Giống như một đám vịt bơi trên sông, tuy chân đạp dưới nước điên cuồng nhưng biểu hiện lại cực kỳ êm ấm, hòa hợp êm thấm.

Người phụ nữ từng dắt tôi đi học mẫu giáo, người đàn ông thường chở tôi trên chiếc xe đạp đi chợ cắt tóc, đến bây giờ tôi cũng không nhớ rõ, tôi cũng dần quên. Vậy có gì đảm bảo cô gái như bạn tương lai tôi sẽ còn nhớ rõ .

Vô tình chưa hẳn là không chân thật, nhưng phải cố gắng làm sao cho chân thành đến vĩnh viễn!

Nhím cảm thấy con mình rất bóng, bọ hung cảm thấy con mình thơm

Làm gì cũng phải chừa đường lui cho mình, luôn coi chừng lật thuyền trong mương.

Tôi đã sống tại sài gòn được 4 năm rồi. 11-04-2020 18:05:26

Cảm giác được vỗ đầu như hồi bé quả thật là rất tốt .

Một bài hát: LỚN RỒI - DSK Lớn rồi, biết đau đớn rồi, khiêm tốn rồi, đã quá trớn rồi, biết chối rồi, biết nói dối rồi, biết khóc rồi, Biết nuốt lại dòng nước mắt, ngậm chặt đôi môi. Lớn rồi, hết nói giỡn rồi, đứng đắn rồi, nghiêm túc rồi, biết tha thứ rồi. Lớn rồi! Lớn rồi thì mới biết rằng mình nhỏ bé. Và đã có những tiếng thét gào...chỉ là khát khao, lời thỏ thẻ. Để mà lớn cũng phải qua bao nhiêu lần hờn dỗi. Lớn để mà còn biết cái sự khác biệt giữa mình và "cái tôi". Lớn để biết mình sai rồi, nhưng mà lạc lối không phải là cái tội. Lớn vì cái nhận thức và xin sự thay đổi. Còn sống là vẫn còn may rồi, số phận tăng đôi, thắng thua từ tay thôi. Lớn rồi! Sang chương mới, kể tiếp những câu chuyện kẻ đương thời. Lớn rồi! Lớn rồi nhưng cũng chưa hẳn là khôn. Rồi họ khuyên mà đầu tao vẫn như nước đổ lá môn. Nhưng mà cũng lớn rồi, gặp chuyện lớn rồi, hết phởn rồi, sợ hơn rồi, đỡ nhờn rồi. Cũng đã hết nổi loạn rồi, sóng chỉ còn là gợn thôi. Lớn rồi! Thức thời nên nhường đời, họ đánh tới mình nghiêng sang, Từng cơn họ bao nhiêu tiếng vọng nhiều lúc chỉ còn tiếng vang. Nhưng mà, Ơn ông trời, ít hay nhiều cũng lớn rồi, nhiều hay ít lúc lỡ lời. Khi lớn tưởng thoát ra khỏi được giam cầm, và nhà tù chỉ thấy sợ mới.

Trong 1 ngày con nhớ lại tuổi thơ, khi vô tình nghe hương trấu bay ngang...

Đường đời đâu giống vở kẻ ô, nếu viết sai chỉ cần gạch đi và xuống dòng.

giống như là hai con người đi về hai hướng khác biệt...

cái không khí oi bức, không mở quạt, thật sự làm hắn muốn ngủ một giấc . moon2s.com

Tình yêu chính là một thứ rất xa xỉ của con người, thứ tình cảm quý giá nhất thường được cảm nhận trong cuộc sống bình thản,

22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng nhanh. 24 tuổi, bạn tìm được việc làm, công việc tiền lương cũng không cao, còn thường xuyên phải tăng ca đến tận đêm khuya. 30 tuổi, bạn kết hôn, đối tượng do bà mối giới thiệu, cha mẹ hỏi bạn có thích cô gái ấy không, bạn gật đại: "thích ạ." 33 tuổi, sức khỏe bạn càng ngày càng kém đi, tăng ca càng ngày càng ít, tốc độ thăng tiến cũng càng ngày càng chậm. Cô vợ được thiên hạ ban cho kia nói với bạn: "con gái mình sắp lên mẫu giáo, song ngữ một tháng 6 triệu." Bạn nhíu mày, cô ấy không chịu được nữa, "con anh Lộc, một tháng 12 triệu kìa!" "anh đã như vậy, anh muốn con anh cũng thất bại sao?!" bạn im lặng, trở về phòng đưa vợ 12 triệu, tiền ấy bạn tính sinh nhật tự thưởng cho mình bộ máy tính mới. 36 tuổi, con vào lớp 1. Thầy nói năm lớp một rất quan trọng, bạn cười nói, vâng vâng vâng, xin thầy quan tâm cháu dùm em, thầy thấy bạn chưa hiểu, chỉ cho bạn đường sáng: "phụ đạo một tháng khoảng.v..v." năm lớp sáu, cô nói cấp hai rất quan trọng, bạn cười nói:"vâng vâng vâng, em đang tính lên đóng tiền học thêm cho cháu." Có một ngày về đến nhà, con bé nói với bạn: "ba, con muốn học piano". Dù bạn không còn phân vân nữa, câu "ba hiện tại mua không nổi" những tháng năm này bạn đã nói nhiều, nhưng lần này vẫn không thể nói nên lời. cũng may con gái tương đối hiểu chuyện, bé nói: "không sao đâu ba, không được thì con học guitar cũng tốt." Bạn nhìn con gái ngoan, thấy vui vui trong lòng. 46 tuổi, con gái học phổ thông ở một trường không tồi lắm. một ngày nọ, bạn đang họp, nhận được điện thoại của giáo viên, trong điện thoại nói con bạn đánh nhau ở trường, mời phụ huynh lên trường giải quyết. Bạn rụt rè xin cấp trên kém hơn bạn 5 tuổi cho nghỉ, tới trường lại bị thầy dạy dỗ một trận, "anh làm phụ huynh mà không biết dạy con", bạn cười cười, vâng vâng vâng. 49 tuổi, con gái lên đại học. Chuyên môn con học, bạn nhìn vào chẳng hiểu gì. Bạn chỉ biết là công việc chắc chắn không dễ tìm, mà học phí lại cực cao. một đêm nọ, bạn say khướt, về nói chuyện với con. Bạn nói những lời mà bạn từng rất ghét, "phải vì công việc sau này mà nghĩ, chọn nghề nào hot, đừng làm theo ý con nữa." Bạn và con từ nói chuyện thành cãi lộn. Bạn phát hiện bạn già rồi, không cãi lại con gái nữa. Bạn nói không lại con bé, chỉ có thể hét: "tao là ba của mày đó!" con bé nhìn bạn, biết có tranh luận thế nào cũng vô ích, bạn không muốn nghe nữa. Khi con bé về phòng, bạn nghe vọng lại một câu: "con không muốn sống giống như ba." Bạn không biết sao lại ngồi khóc, 50 tuổi đầu ngồi khóc. chắc là do rượu cay quá, có phải không? chắc là do rượu cay quá rồi. 55 tuổi, con gái đi làm, dường như đã cảm thông với bạn một chút. 56 tuổi, con gái kết hôn. bạn hỏi con có thích cậu trai kia không. Con bé quả quyết: "thích ạ." Bạn rất vui mừng. 60 tuổi, vất vả cả một đời, bạn muốn đi du lịch một chút. Nửa kia đã bên bạn 30 năm qua, nhưng bạn vẫn thế thích cô ấy hay không cũng không rõ. Bạn và cô ấy bắt đầu tính đường đi du lịch. Đã nhiều năm như vậy, cả hai vẫn bất đồng, vẫn cãi nhau. Rồi đâu cũng vào đấy, tất cả đã chuẩn bị xong, thì con gái nói: "ba má, chúng con bận rộn quá, giúp chúng con trông con nha?". Bạn rút vé máy bay, lại về như 30 năm trước. 70 tuổi, con của con gái cũng đã khá lớn, không cần mỗi ngày trông nom nữa. Bạn quyết định nói:"nhất định phải đi chơi một chuyến." Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi xuống vườn hoa dưới lầu mà thôi. 73 tuổi, bạn nằm trên giường bệnh viện, tỉnh lại sau hôn mê, xung quanh đầy người, bạn mơ mơ màng màng trông thấy bác sĩ lắc đầu, người chung quanh thần sắc trang nghiêm. Bạn nhận ra, bạn sắp chết rồi. bạn không có chút sợ hãi. bạn đột nhiên tự hỏi, ta thực ra đã chết từ lúc nào? bạn nhớ đến hôn lễ năm 30 tuổi, hóa ra, lúc đó, bạn đã chết rồi. Rrước lúc lâm chung 3 giây, 73 năm cuộc đời bạn tua ngược lại về trước, 1 giây, 2 giây trôi qua, mặt bạn không chút cảm xúc. Giây thứ 3, bạn đột nhiên cười. Đó là năm 15 tuổi, bạn trông thấy một cậu bé đang ngậm một ổ bánh mì, đeo cặp đi theo một đám học sinh khác. Cậu bé ấy đi qua ban công cô bé nhà bên, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ. Đó là cô bé mà bạn thầm thương năm 15 tuổi, Bạn nghĩ không ra nàng trông như thế nào, bạn cố gắng nhớ lại. 3 giây trôi qua, người bên cạnh đột nhiên gào khóc, bạn rơi vào màn đêm không hay biết gì nữa. Bạn cuối cùng nghe một âm thanh huyên náo, Bạn mở mắt, thấy mấy đồng nghiệp đang đứng xung quanh. Một người nói với bạn: Dậy Dậy !! Về thôi, mới thức vài ngày chạy deadline thôi mà đã không chịu nổi rồi. Dậy lên đi về ăn cái bánh mì, tắm rửa rồi lại lên c.ty viết code tiếp.

Chỉ cúc vàng thấy anh nhìn em như muốn khắc sâu hết cả kiếp này

Dù là đầu mùa đông rét lạnh nhưng vẫn có nước chảy róc rách, cây cối xanh tươi, gió khẽ thổi qua như mùa xuân đến, khung cảnh đẹp đẽ làm cho người ta giống như tiến vào trong tiên cảnh.

Đã là đầu đông, gió bắc thổi ào ào, không khí tràn đầy vẻ quạnh quẽ và lạnh lẽo, khí lạnh như ép vào tận khung xương. Đột nhiên bầu trời tối sầm xuống, mây đen áp xuống rất thấp, thấp đến mức hầu như có thể ép lên người. hắn chợt cảm thấy có chút thương cảm, hắn thật sự cảm thấy rất quyến luyện với huyện nơi này, nơi mà mình đã phấn đấu khá nhiều.

Ta cũng rất quen thuộc với động tác của người, giống như lúc ta vừa mới đến vậy. Thời gian thấm thoắt trôi qua, trong lòng ta không khỏi dâng lên rất nhiều hương vị, ta ngồi trên xe trầm mặc không nói một lời

Một câu chuyện, Tư duy đột phá * Trong vụ cư.ớp ngân hàng một tên cư.ớp hét lên: "Tất cả nằm xuống, nên nhớ Tiền thuộc về nhà nước, còn mạng sống thuộc về các người". Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống....!!!!!! * Điều này gọi là "Cách thức khai tâm - thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn". *Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cư.ớp hét lên: " Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ h.i.ế.p d.â.m!". * Điều này gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện !". * Khi tên cư.ớp quay lại, một tên cư.ớp trẻ hơn ( có bằng MBA ) nói với tên cư.ớp già hơn ( kẻ mới tốt nghiệp phổ thông ): " Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cư.ớp được bao nhiêu tiền không ?". Tên cư.ớp già gằn giọng : " Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được ? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu !". * Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn bằng cấp sách vở" * Sau khi băng cư.ớp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài. "Đợi đã, hay để số tiền chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cư.ớp lấy mất !". * Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - chuyển đổi những tình huống bất lợi thành thuận lợi" * Người giám đốc tự nhủ: " Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cư.ớp !". * Điều này được gọi là :" Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất " * Ngày hôm sau TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp ở nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ. " Chúng ta đã mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20t, bọn chó đó chỉ ngồi chơi mà cướp được 80t. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế ấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!". * Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức giá trị như ...vàng --------------------

Người thương chẳng thương mình Còn người không thương cứ theo ta cả một đời moon2s.com Khó vẽ nụ vười

- Bố nói: " Chỉ bố được nói mẹ, chúng mày là con dù bố mẹ có sai thì cũng không có quyền nói ! "

Nâng lên rồi giết, đây chính là muốn đưa anh lên thật cao, người người đưa lên cao, sau đó chờ đến khi anh không thể nào hoàn thành công tác quan trọng để rồi rút thang, đến lúc đó anh sẽ té ngã trọng thương. Có hai tình huống xảy ra, một là thảm bại hay là mãi đứng giữa không trung mà chẳng ai đưa xuống, hoặc là khóc rống chảy hết nước mắt xin trợ giúp, hoặc là hỗ thẹn cúi đầu ngã xuống, cũng có thể là ngã chết tươi.

làm quan cần phải tinh thông bốn loại ngôn ngữ sau: Nói dối, nói suông, mạnh miệng và khách sáo.

Cường thế là cái gì? Cường thế chính là vừa ăn cá lại vừa ăn cả thịt, vui vẻ thì ném cho đối phương một khúc xương, như vậy cũng đủ làm cho đối phương cảm thấy sung sướng đến mức cúi đầu.

dù là lãnh đạo chỉ cho anh một ơn huệ nhỏ như hạt vừng, anh cũng phải dùng hai tay bưng lấy nó như nhận được quả dưa hấu.

Tôi đọc được: - Chó sủa thì sẽ không cắn người, Chó cắn người thì sẽ không sủa .

Nước sông lặng lẽ xuôi dòng, không một tiếng động, mang theo biết bao nhiêu năm tháng, tính mạng một con người cũng dần trôi như dòng sông, vẫn rất bình tĩnh, nhưng lúc nào cũng trôi về phía trước.

Trong phòng tối tăm và đứng ở nơi hoang dã, anh cảm thấy đứng trong phòng tối không có đèn là tốt hay có đèn thì an toàn hơn?

Mặc quần áo của mình, ăn cơm của mình, mong trời dựa đất nhờ cha mẹ sẽ không tính là anh hùng hảo hán!" Hắn cảm thấy vận dụng lực lượng sau lưng mình là quá tục, quá mất mặt xấu hổ, sau này hắn ngã đổ mới nghĩ khi đó mình còn trẻ, còn quá non.

Nhân sinh giống như đang bơi dưới nước, khi rơi vào nghịch cảnh, không phải người ta thiếu năng lực trồi lên mặt nước, chính là thiếu đi sự kiên nhẫn và vững vàng khi phải hụp lặn dưới nước.

Đánh rắn phải nhằm vào vị trí cách đỉnh đầu bảy tấc, ra tay phải ổn, chuẩn, hung ác, một gậy đánh chết tươi, không cho phát sinh dư âm khởi tử hồi sinh.

- Bạn hãy cố gắng giải thích mã của bạn cho ai đó hoặc với một vật vô tri, như là con vịt cao su chẳng hạn. Điều này sẽ giúp bạn có thể phá vỡ những khúc mắc đang khiến bạn phải loay hoay với những dòng code của mình. Bằng cách đó, bạn buộc phải thoát ra khỏi dòng những suy nghĩ ban đầu về code của mình và bắt đầu giải thích về những gì đang xảy ra với code của bạn. Cứ lặp đi lặp lại các này, một lập trình viên có thể nhập tâm vào vấn đề và xử lý nó mà không cần phải dùng đến Google. - Chúng ta đều hiểu rằng vịt cao su không biết gì về code, nên khi giải thích cho nó, bạn phải dùng các thuật ngữ thực sự đơn giản, theo cách mà một người mới bắt đầu có thể hiểu được. Điều này sẽ loại bỏ các thông tin không liên quan trong lời giải thích của bạn và mọi thứ sẽ được làm sáng tỏ hoàn toàn. Hãy nhớ rằng, rubber ducking không phải là một phương pháp kỹ thuật đòi hỏi kiến thức cao siêu về lập trình, mà rubber ducking đơn giản chỉ là một phương pháp đánh vào tâm lý. Rubber ducking cho phép bạn thoát ra khỏi tâm thế là một người viết code và bạn đang giải thích về nó dưới góc nhìn của một người thứ ba và ko biết về lập trình

- Alo thầy bói ạ! . - Ừ ! . - Tôi có thể gặp ngài vào thứ 5 không? . - Không được đâu! . - Tại sao ạ! . -Thứ 4 mày bị tai nạn rồi

Có 1 bác nông dân cảm thấy con gà trống nhà mình già quá rồi, nên quyết định mua con gà trống tơ về, như vậy có thể làm vừa lòng lũ gà mái. . - Sau khi mua gà trống tơ về, gà trống già sợ gà trống tơ sẽ giành mất địa vị của mình, bèn nói với gà trống tơ: "Như vậy nhé, chúng ta thi chạy 10 vòng quanh sân, ai chiến thắng, đủ thấy người ấy cường tráng, các con gà mái sẽ thuộc về người ấy". Gà trống tơ đồng ý. . - Vừa bắt đầu, gà trống già đã lập tức lao chạy trước, gà trống tơ vội vàng chạy theo sau, lũ gà mái lại cổ vũ nhiệt tình. Chạy được 3,4 vòng, gà trống già hết hơi hết sức, gà trống tơ dần dần đuổi kịp, xem ra sắp vượt gà trống già. Bỗng nghe thấy tiếng "Bằng" một tiếng súng bắn, đầu trống tơ rơi trên mặt đất. . => Chỉ thấy bác nông dân cầm trong tay 1 cây súng, tức tói nói: "Tức thật, bọn nó dám bán cho mình con gà Đồng Tính" . Quá nhọ cho anh gà trống tơ.!

Kỳ thi đại học vừa kết thúc, một giáo viên chủ nhiệm nọ post lên facebook rằng: . - Em nào đỗ ĐH nhớ phải tạo quan hệ tốt với mí đứa bị trượt, sau này ra trường còn dễ xin vào làm thuê công ty chúng nó. . - Em nào đỗ trường hạng A nhớ tạo quan hệ tốt với tụi đỗ trường hạng B, sau này lãnh đạo dưới quê toàn là chúng nó cả. . - Em nào đỗ trường hạng B nhớ tạo quan hệ tốt với đám học cao đẳng, chúng nó sau này là thầy dạy con cái các em đấy. . - Nhớ chơi thân với đám bỏ thi đại học đi lính vì chúng nó sau này đều trờ thành cảnh sát giao thông, công an phường với cơ động cả đấy. . - Đám con nhà giàu phải phải chơi với mấy bạn gái xinh đẹp trong lớp vì các bạn ấy khả năng sẽ trở thành mẹ kế của các em đấy.

Mẹ dặn con gái: "Đi về trễ cẩn thận nghe con. Lỡ có bị chặn đường làm bậy thì con phải bình tĩnh, vui vẻ vén váy lên, bảo nó tụt quần nó xuống rồi mới bỏ chạy, kiểu đó thì đố cha nó đuổi theo kịp con, nhớ chưa... diệu kế diệu kế

Tình bạn đôi khi là thế, có lẽ đôi bên rất lâu không gặp nhau, thậm chí không có bất kỳ liên hệ gì, không nhớ được giọng đối phương, quên luôn cả mặt mũi. Nhưng chỉ cần gặp nhau, đơn giản nhìn nhau một cái, có thể thân thiết như chưa từng xa cách.

Bởi vì không quan trọng chúng ta sống bao lâu, tất cả đều chỉ là những khoảnh khắc kết nối với nhau

Có lẽ chúng ta từng tiếc nuối vì bỏ lỡ người nay xa cách chân trời, thực tế lại rất có khả năng ở cách nhà mình một con đường, chẳng qua mọi người vì quán tính sinh hoạt một rẽ trái, một rẽ phải, vì thế tiếp tục bỏ lỡ như trước. Cho tới tận một ngày cùng vợ con bắt gặp người xưa ở cái ngã rẽ..

Đôi khi biểu hiện nhẹ 1 cái, để người ta biết mình tốt là được rồi. moon2s.com

Có một cô gái nhìn mình trưởng thành, lại còn rất để ý, cảm giác này

Có một tích tắc, bản thân trong lúc hoảng hốt nhận ra dù là ai, mình vẫn chỉ là người đứng cạnh nhìn, không chạm vào được quỹ tích nhân sinh thực sự tồn tại của họ.

Có một nhà văn từng nói, cuộc đời có thể bỏ lỡ rất nhiều chuyện, nhưng đừng bỏ lỡ chuyến xe cuối cùng về nhà

Ở tuổi hai mươi, cảm thấy thời gian vèo vèo trôi qua là chuyện tốt, tuổi trẻ luôn mong đợi ngày mai tới. Đến ba mươi tuổi sẽ thấy thời gian mãi mãi không dủ dùng, chỉ mong một ngày 48 thậm chí 72 tiếng. Còn khi đã bốn mươi tuổi, sẽ hi vọng thời gian trôi qua chậm một chút, phong phú một chút. Năm mươi, sáu mươi tuổi, mỗi ngày qua đi như đao khắc vào tim, làm người ta đau đớn. Đối với học sinh Cấp 3 mỗi ngày đều đều vào lớp học, ngồi trong phòng học sáng sủa, nghe tiếng quạt trần quay vù vù, tiếng cười nói reo hò ở sân thể dụng, thời gian kỳ thực không phải là khái niệm gì hết. Khái niệm duy nhất đại khái là tiết thể dục 40 phút vì sao lại ngắn thế, mà tiết số học lại dài như thế, tiếng giảng bài như tiếng gõ mõ, tốc tốc tốc, đều đều, buồn chán, lại truyền rõ xa, như bùa thôi miên làm người ta mơ màng buồn ngủ.

Sau mỗi đêm khuya làm việc mệt mỏi, nhưng không sao ngủ được, thi thoảng tôi cũng nghĩ tới chuyện trước kia, từng nghĩ nếu được quay trở lại, mối tình đầu chưa bao giờ bày tỏ, để trôi qua bên cạnh, vốn có thể giữ lấy, nhưng người rời đi, mình liệu có đưa tay ra, giữ lại bóng dáng lướt qua như sao băng của họ trong sinh mệnh của mình không. moon2s.com Vì cuộc đời như ván cờ, chỉ có thể tiến về phía trước, chém giết kịch liệt, tiến lên từng bước, nhưng không thể đi lại. Cho nên chúng ta vĩnh viễn không biết được lựa chọn trước kia sẽ đưa tới kết quả gì.

Tuổi trẻ bồng bột là gì, là ai đó mặc tây phục trên xe bus, cho dù là ngày nóng nực, cũng thả cài cúc cổ kín mít, cho áo trong quấn nghiêm chỉnh, là thi thoảng mặc bộ đồ thể thao mang đầy bùn đất chạy qua sân bóng khiến vô số nữ sinh la hét tưởng niệm. Hay là đối diện với cấp trên chửi xa xả khó nghe, nhưng nhẫn nại nghĩ nếu là mười năm trước, mình đã cho một đấm vào cái mặt béo núc của lão rồi? Hoặc là trước kia vào ngày lễ sẽ hưng phấn reo hò nhìn pháo hoa đầy trời, còn hiện giờ kéo chặt áo khoác, đi qua đám đông nhảy nhót reo hò xem pháo hoa bùng nở, bước chân vội vàng thái độ hờ hững. Hay là trước kia vì một bộ phim truyền hình vô vị mà khóc chết đi sống lại, nhưng lại bị cuộc sống thật hành hạ chết đi sống lại. Đối diện quan niệm tình dục dần lạnh nhạt, trò chơi nam nữ tình một đêm tới trời sáng là chia tay, dưới ánh mắt mê người của cô gái tô xon trát phấn, ném vài tờ tiền lại rồi đứng dậy cười nhạt bỏ đi? Cái câu tuổi trẻ bồng bột sở hữu ma lực nguyền rủa thần bí, bởi vì một khi nhắc tới, nó đại biểu cho biến mất của một thời đại bi tráng, bởi vì chúng ta không còn góc cạnh nào nữa, tình cảm bị nhấn chìm, mộng tưởng thành mơ hồ. Cũng bởi vì thế khi câu này càng được ban cho truyền thuyết huy hoàng, thì cái giá phải trả luôn là chúng ta bị tuổi già ăn mòn. Chúng ta không thể nghịch chuyển thời gian trôi đi, chúng ta sẽ dần già đi, dù là linh hồn hay thể xác.

Nguyên nhân à? Chả rõ, thích thì thích thôi.

Định luật Murphy hay còn gọi là định luật bánh bơ là một cách ngôn hoặc trào phúng được phát biểu: "Nếu một việc có thể diễn tiến xấu, nó sẽ diễn tiến đúng như thế" (tiếng Anh:Anything that can go wrong, will go wrong.) Một nghiên cứu về định luật này đã nhận giải Ig Nobel vào năm 2003.

Hạnh phúc do người khác cho, dù ngắn ngủi cũng không chắc chắn, chỉ có bản thân thực sự tranh thủ được, mới có cuộc sống đàng hoàng, có thể diện.

Nắm chắc mỗi lần cảm động trong sinh mạng

Các hợp chất hoá học cảm xúc – từ khi được sản sinh trong vùng dưới đồi của não (hypothalamus) đến khi được phân nhỏ và hấp thu – sẽ tồn tại trong cơ thể trong khoảng 6 giây. Nếu lâu hơn 6 giây, có thể bản thân bạn đang chọn kéo dài cảm xúc đó, và chúng sẽ trở thành cảm giác và hiện diện lâu hơn. Điều này có thể tốt khi bạn nhận thấy được sự nguy hiểm và muốn kéo dài cảm xúc sợ hãi để có thể bắt cơ thể chạy nhanh hơn để trốn khỏi kẻ thù. Điều này cũng có thể không hay khi bạn muốn kéo dài sự giận dữ để có thể trả thù đối phương. Thực tế, Chỉ số cảm xúc (EQ) mà ta thường nhắc đến chính là chỉ số ghi nhận khả năng nhận diện cảm xúc, đánh giá mục đích của cảm xúc đó, và quyết định có nên tái tạo lại cảm xúc đó hay không. Vì vậy, đừng quên liên tục lắng nghe và suy nghĩ kỹ về cảm xúc mình đang có, từ đó điều chỉnh lại hành vi và tâm trạng của mình để có một quyết định có lợi cho bạn nhất. 09-03-2020 09:29:57

Good Moring: 37% time/Ngày

Chào buổi sáng, chúc bạn có 1 ngày thật vui vẻ !

Kiểu xem: Lưới </> Hàng

Instagram: Moon


Đôi lời: Tôi viết trang web này chỉ để lưu lại những câu nói hay tôi vô tình đọc được, đôi khi là những dòng cảm xúc và một vài câu chuyện ngắn của tôi.

Chỉ là một chàng IT đi cài win dạo .

Danh Sách