Mùa thu Việt Nam | Năm 2020 - Chào Khách(0)

Thi thoảng lại mê man. (160 -> 3)

0. moon#220 26/09/2020 16:04:46 Lặng lẽ ngồi ở trong mảnh khu vực tinh không này,
Lặng lẽ ngồi ở trong mảnh khu vực tinh không này, lặng lẽ đờ người ra, lặng lẽ hồi ức
1. moon#219 26/09/2020 16:04:38 - Đúng vậy, đáng giá sao... - Ta đã từng, hình như
- Đúng vậy, đáng giá sao... - Ta đã từng, hình như không phải cái dạng này...
2. moon#218 26/09/2020 16:04:22 Có một tập phim đầy ám ảnh đối với tôi trong
Có một tập phim đầy ám ảnh đối với tôi trong Desparate Housewives (Những bà nội trợ kiểu Mỹ). Một người phụ nữ bước ra cửa, nét mặt u buồn. Lần lượt những người bạn thân của cô ai cũng thấy cảnh đó. Họ đến và hỏi thăm. Cô trả lời "Tôi không sao!" Họ rời đi, và đêm đó cô ấy tự sát. Dường như cuộc sống hiện đại với quá nhiều lo toan và bận rộn đã làm mọi thứ trở nên thật nhạt nhòa, từ những cách người ta kết nối đến cả cách người ta ứng xử. Tôi hay bạn từng có những buổi hẹn bạn bè mà trong nhóm ai cũng khư khư cầm cái phone để chơi game và lướt wed. Những cử chỉ trên gương mặt bạn mình, mình không để ý, mình chỉ tin vào những icon mà họ gửi qua từng tin nhắn. Rồi người ta xem Facebook như một thước đo ứng xử. Like nghĩa là quan tâm. Không like là không quan tâm. Nhắn tin chỉ seen không reply là coi thường. Nặng hơn, remove nghĩa là không còn coi nhau là bạn. Tôi còn hay đùa, Facebook là nơi ngược ngạo nhất. Người ta chào đón thân ái những người dưng, còn người thân như ba mẹ có khi còn bị block. Cũng có ai đó nói vui, thấy bạn kia trên Facebook ngày nào cũng quan tâm mình dữ lắm, vậy mà gặp ở ngoài lạ làm lơ. Cũng theo đó, những câu nói còn không mang ý nghĩa đúng của nó nữa. Ví dụ như "Tôi không sao" ở trên. Trong tập phim ám ảnh đó, những người bạn của cô gái tự sát đó đã nằm mộng những giấc mơ. Họ mơ mình hỏi bạn, bạn bảo "Tôi không sao" nhưng họ không tin. Họ nắm tay, kéo bạn mình vào trong và nói "Không! Bạn không ổn, nào, có chuyện gì, hãy nói tôi nghe!". Nhưng đó chỉ là giấc mơ, còn ở bên ngoài cuộc sống thật, không nhiều lần người ta chịu làm như thế với bạn mình. Có khi mười mươi họ biết bạn mình khổ, nhưng họ bận quá, nghe câu "Tôi không sao" lại thấy nhẹ hết lòng, vì có thể "danh chính ngôn thuận" bỏ rơi bạn mình. Nói đến đây có lẽ chúng ta phải giật mình nhìn lại cách mình đối xử với những người thân, và cũng có thể từ đó nhận ra người khác có quan tâm mình như họ nói. Những người có tình cảm với bạn, họ sẽ quan tâm nét mặt của bạn thật kĩ, quan tâm cảm xúc của bạn. Chỉ cần bạn buồn một chút, họ sẽ nhận ra ngay, và sẽ đến hỏi "Chuyện gì đấy?". Cũng có nhiều người mang tiếng là người thân,người thương, người yêu của bạn nhưng khi bạn buồn, họ có khi chẳng nhận ra. Và nếu họ hỏi "Chuyện gì đấy?", bạn trả lời "Không sao đâu!", thì họ tin bạn ổn thật. Họ không hề biết "Không sao đâu!" là cái câu "Có sao" nhất trên đời.
3. moon#217 26/09/2020 16:04:09 Ở đây chỉ là một chỗ trong rất nhiều đống đổ
Ở đây chỉ là một chỗ trong rất nhiều đống đổ nát. Theo ngọn đèn sáng nơi đây lập lòe, từ từ, ở trong một chỗ đống đổ nát khác, ngọn đèn thứ hai, cũng được đốt sáng, chiếu rọi tinh không, khiến cho nơi hư vô tối tăm này, bắt đầu xuất hiện đốm lửa nhỏ... Tuy là đốm lửa nhỏ, nhưng ai nói chúng không thể... Lửa cháy lan ra đồng cỏ!
4. moon#216 26/09/2020 16:04:02 Lặng lẽ nhìn đêm tối ở trong trời đất bị từ
Lặng lẽ nhìn đêm tối ở trong trời đất bị từ từ bị xua tan. Ở trong sự bình yên cùng an lành này, hắn thở hắt ra một hơi, sau đó hít một hơi thật sâu, thì thào nói nhỏ: - Hi vọng tất cả vui sướng, có thể tồn tại vĩnh viễn...
5. moon#215 26/09/2020 16:03:46 Mà hiện tại, năm tháng trôi qua, bọn họ đã không
Mà hiện tại, năm tháng trôi qua, bọn họ đã không còn là thiếu niên như trước đây. Bọn họ đã lớn lên. Trong lúc bất tri bất giác trên vai bọn họ cũng có thêm nhiều trách nhiệm cùng gánh nặng hơn.
6. moon#214 26/09/2020 16:03:40 Hễ là người từ sinh môn vọt tới, cũng sẽ ở
Hễ là người từ sinh môn vọt tới, cũng sẽ ở trong quá trình đi tới, nhanh chóng già yếu, giống như một người từ bình minh, đi tới hoàng hôn!
7. moon#213 26/09/2020 16:03:33 Anh đang ở sài gòn, sài gòn chỉ có mùa khô
Anh đang ở sài gòn, sài gòn chỉ có mùa khô với mùa mưa thôi, anh mở máy tính lên thì thấy cậu bạn ngoài bắc kêu ca nắng nóng quá, cô bạn thì nói đang phơi lúa . Tự dưng anh lại nhớ cái nắng nóng ở bầu trời nơi ấy quá.
8. moon#212 26/09/2020 16:03:25 “>- Sự đời mà muốn bẻ cong. . . “> “> - Thì cần có
“>- Sự đời mà muốn bẻ cong. . . “> “> - Thì cần có sự xung phong của đồng tiền =))* “> “>
9. moon#211 26/09/2020 16:03:06 Mùa thu đã đi. Đầu mùa đông gió lạnh, mặc dù
Mùa thu đã đi. Đầu mùa đông gió lạnh, mặc dù không bằng lạnh như băng của mùa đông. Nhưng mùa này cũng đặc biệt khiến người ta cảm thấy thân thể từ trong tới ngoài, đều lạnh giá. Nhất là gió thổi vào mặt, giống như từng lưỡi dao, cắt qua. Mặc dù trên mặt đất còn có thể nhìn thấy được lá vàng, nhưng phần lớn đều dễ vỡ. Có vài cái vừa đụng, sẽ hóa thành bột phấn phân tán ra bốn phía. Chỉ có thỉnh thoảng một vài lá, còn có thể tiếp tục bay trong gió, giống như cho dù cảm nhận được mùa đông tới, cũng vẫn không cam lòng từ nay về sau ở lại bên trong huyện thành nhỏ này, mà muốn đi xa thật xa.
10. moon#210 26/09/2020 16:02:55 - Sống mơ mơ màng màng, ung dung tự tại vui
- Sống mơ mơ màng màng, ung dung tự tại vui vẻ...
11. moon#209 26/09/2020 16:02:50 Mặc dù là một mảnh lá khô rụng ở trước mắt,
Mặc dù là một mảnh lá khô rụng ở trước mắt, hắn hình như cũng có thể chăm chú nhìn cả ngày... Dường như có thể nhìn thấy được cả cuộc đời của chiếc lá khô này, nhìn thấy được hỉ nộ ái ố của nó. Mà hắn thích xem nhất, vẫn ở thời điểm ban đêm. Ở chỗ hắn ở, nhìn toàn bộ huyện thành nhỏ, từng nhà lên đèn. Dưới mỗi một ngọn đèn, đều là một gia đình..
12. moon#208 26/09/2020 16:02:45 Đã từng vui sướng, đã từng mỉm cười, lại giống như
Đã từng vui sướng, đã từng mỉm cười, lại giống như thời tiết này. Mùa hè trôi qua, trời thu... bất tri bất giác, đã trở thành tất cả. - Nhà… không có.
13. moon#207 26/09/2020 16:02:36 Đối với người thanh niên trước mắt này, người của huyện
Đối với người thanh niên trước mắt này, người của huyện thành nhỏ này có thể xa lạ, nhưng đối với các khách quen của tửu phường này, đều đã quen thuộc. Cho dù người thanh niên này chỉ mới xuất hiện ở bên trong huyện thành nhỏ từ mấy tháng trước, cũng không nó chuyện với người khác, cũng không có người nào biết hắn tên là gì. Chỉ có điều thoạt nhìn khí chất của hắn khác với các đại hán khác, toàn thân lại mặc trường bào màu trắng, còn có dáng vẻ chán chường. Thi thoảng trong mắt hắn lộ ra sự mờ mịt cùng thống khổ. Điều này sẽ không ảnh hưởng tới suy đoán trong lòng của mọi người đối với người thanh niên này. Đây là một văn nhân, cũng một người tú tài. Vì hắn mặc áo bào trắng, vì vậy mọi người ở trên phương diện xưng hô, cũng lại gọi hắn là... Bạch tú tài. - Bạch tú tài này chắc là đi thi bị thi rớt, không còn mặt mũi về nhà, lúc này mới cả ngày mua say... - Không đúng. Theo ta nghĩ, Bạch tú tài này nhất định là cả nhà đã chết. Đoán chừng là trên đường gặp phải giặc cướp, chịu không nổi đả kích này, mới có thể mệt mỏi như vậy. Mọi người bên trong tửu phường không nhớ được Bạch tú tài này đã tới mua rượu bao nhiêu lần. Lúc này nhìn dáng vẻ chán chường này của đối phương, đều đang xúc động suy đoán. Những tiếng ầm ĩ bàn luận, truyền vào trong tai của người thanh niên. Hắn giống như không nghe được, lảo đảo đi tới trước quầy tửu phường, trong tay cầm bầu rượu đặt ở phía trên, âm thanh mang theo sự lười biếng, thì thào mở miệng. - Chủ quán, cho một bầu... Tiên Nhân Túy. Tiên Nhân Túy ở chỗ các ngươi... đúng là rượu ngon. Chủ tửu phường là một lão nhân. Toàn thân lão nhân này mặc áo xanh, nhìn người thanh niên tinh thần sa sút trước mắt này, thở dài, trầm giọng nói. - Bạch tú tài, đã sắp tới cuối năm rồi. Ngươi giữ lại tiền bạc của mình, nhanh trở về nhà đi. - Nhà... Trong chớp mắt, người thanh niên run rẩy nở nụ cười. Chỉ là nụ cười kia mang theo sự mờ mịt, còn có một tia thống khổ. Hắn chợt lấy từ trong người ra một xấp tiền dầy, đập vào trên bàn. - Chủ quán, ngươi khi dễ ta không có tiền sao? Chủ tửu phường nhíu mày. Mắt thấy người thanh niên này không nhìn thấy được lòng tốt của người khác, hắn có chút không vui, cầm tiền, rót đầy bầu rượu, sau đó ném tới, rồi không tiếp tục để ý tới nữa. Người thanh niên tiếp nhận bầu rượu, trong mắt thoáng lộ ra sự si mê đối với rượu, vội vàng uống một ngụm lớn. Trên mặt hắn thoáng có chút ửng đỏ. Trong mắt càng thêm mơ hồ. Nhưng trên mặt hắn lại lộ ra vẻ tươi cười, lảo đảo đi từ trong tửu phường ra ngoài. Lúc này, mấy hài đồng ỏ bên trong tửu phường đã đuổi nhau, chạy ầm ĩ đến bên cạnh người thanh niên. Mắt thấy bộ dạng của người thanh niên như vậy, bọn chúng đều vòng quanh hắn chơi đùa, thỉnh thoảng truyền ra tiếng non nớt của trẻ nhỏ, gọi tửu quỷ. Người thanh niên không để ý đến chúng. Sau khi đi ra khỏi tửu phường, trời bên ngoài đã tối. Gió thu lại càng lạnh hơn. Thời điểm nhìn lại, các nhà ở bốn phía xung quanh đều đã lên đèn. Duy nhất chỉ có ở trong lòng của hắn, vẫn tối tăm một mảnh. Ở dưới sự vô tình này, bóng tối trong lòng lại càng lan tràn ra tới hai mắt. Trong một mảnh đục ngầu, thân ảnh của hắn dần dần lắc lư đi xa, đi thẳng tới một chỗ miếu thờ cũ nát, hắn mới ngã xuống, dựa vào bức tường của miếu thờ, cầm bầu rượu, một ngụm, lại một ngụm... Gió thu càng lạnh hơn. Tiếng gió từ bốn phía xung quanh thổi tới cũng càng lớn hơn, giống như âm thanh nức nở, vang vọng ở bên tai, thổi những chiếc lá khô đầy đất. Trên mặt đất phát ra những tiếng xào xạc. Có một vài lá khô bị gió cuốn lên, rơi vào trên người của người thanh niên. Người thanh niên kinh ngạc nhìn chiếc lá vàng khô rơi vào trên mu bàn tay. Chiếc lá cây này... che trên một vết thương rất nhỏ giống như bị lửa đốt trên mu bàn tay của hắn.
14. moon#206 26/09/2020 16:02:14 Đối với phần lớn phàm nhân mà nói, hàng ngày mang
Đối với phần lớn phàm nhân mà nói, hàng ngày mang theo một vài tiếng cười bình thản, chính là lạc thú lớn nhất.
15. moon#205 26/09/2020 16:02:08 Tửu phường không xa. Chỉ là người thanh niên giống như
Tửu phường không xa. Chỉ là người thanh niên giống như đạp trong mây mù, một sâu một cạn có vẻ tập tễnh, sử dụng thời gian một nén nhang, ở dưới dư quang của hoàng hôn, hắn mới đi tới tửu phường, đẩy cửa lớn của tửu phường ra. Một hơi nóng khác hẳn với gió lạnh bên ngoài, kèm theo tiếng huyên náo ầm ĩ, đập vào mặt.
16. moon#204 26/09/2020 16:02:02 Toàn thân của người thanh niên tràn ngập mùi rượu. Hắn
Toàn thân của người thanh niên tràn ngập mùi rượu. Hắn vừa lẩm bẩm vừa đi lại ở trên con đường này. Hắn cầm bầu rượu lên, đặt ở bên miệng muốn tiếp tục uống. Nhưng sau khi phát hiện bầu rượu đã trống rỗng, người thanh niên mắng vài câu, há miệng lớn, ngửa cổ, lắc lắc bầu rượu vài cái. Cho đến khi có vài giọt rượu rơi xuống, tan ra ở trong miệng của hắn, lúc này hắn mới bập miệng vài cái. Thời điểm hắn ngẩng đầu, ánh chiều hoàng hôn chiếu xuống đôi mắt vô thần của hắn, chiếu rọi vào sâu trong hai mắt hắn lộ ra vẻ mờ mịt cùng với cay đắng. - Lại không còn rượu... rượu ở thế giới này là ngon nhất. Người thanh niên cúi đầu, vừa lẩm bẩm, vừa đi về phía tửu phường quen thuộc. Ở trong gió thu làm bạn, hắn mơ mơ màng màng đi tới.
17. moon#203 26/09/2020 16:01:55 Hiện tại chắc hẳn là trời thu. Gió thu mang theo
Hiện tại chắc hẳn là trời thu. Gió thu mang theo một tia lạnh giá, từ dãy núi giống như con rồng phía xa thổi tới, cuốn theo lá khô vàng, thổi qua bên trong huyện thành nhỏ nhân khẩu không nhiều lắm, thậm chí có chút hẻo lánh này. Có lẽ là thu lạnh thổi vào người, giống như có thể chui vào xương tủy, tiến vào bên trong, tản ra sự lạnh giá. Phần lớn những người đi lại ở ngoài đường mặc trang phục dày một chút, đi lại vội vàng. Dường như ở trong gió thu lạnh lúc hoàng hôn, không có người nào nguyện ý đi lại ở ngoài đường, chỉ muốn mau chóng trở lại trong căn nhà ấm áp, cùng người thân làm bạn, hưởng thụ hơi ấm gia đình. Chỉ có người thanh niên này, hình như không tìm được phương hướng của nhà, giống như người lãng khách lưu lạc ở bên ngoài, ở ngoài đường di chuyển trong sự mờ mịt, đi về phía trước, để mặc cho gió rét lạnh kia thổi vào mặt, hoàn toàn không thèm để ý tới. Dường như gió lạnh này ở trong cảm nhận của hắn, còn xa mới bằng được sự cô quạnh ở trong lòng. Ở trong hoàng hôn nơi này, bóng lưng của hắn chỉ còn lại có sự hiu quạnh... Một vài chiếc lá khô vàng ở trong gió thổi qua, dường như tìm được cảm giác đồng mệnh tương liên ở trên người của người thanh niên này, không muốn rời đi, bay ở xung quanh hắn, theo hắn đi xa, thật lâu không tiêu tan.
18. moon#202 26/09/2020 16:01:45 "Sau khi phụ thân rời khỏi cõi đời, mẫu thân của
"Sau khi phụ thân rời khỏi cõi đời, mẫu thân của Vương Lâm cũng trong một giấc ngủ mà không tỉnh lại nữa. vẻ mặt bà khi ngủ lộ ra nụ cười hạnh phúc, giống như là trong mộng gặp được phụ thân hắn, hai người gặp lại liền không quay về nữa. Còn có một người lúc ngươi còn bé, cho dù mệt mỏi tới mức nào cũng hát ru ngươi ngủ, dỗ cho ngươi không còn khóc nữa. Có một người trong lúc ngươi mơ ngủ tè dầm, sợ ngươi bị lạnh đã không để ý tới bản thân, mỗi đêm thức dậy mấy lần để kiểm tra tã của ngươi, xem có ướt hay không. Có một người khi ngươi đã lớn lên, trong lúc ngươi học hành, người đó chịu khó dậy sớm chỉ vì muốn làm điểm tâm cho ngươi, không để ngươi đói bụng. Có một người sau khi biết ngươi thích ăn cá thì mỗi lần đều ăn đầu ăn đuôi. Ngươi cười mà hỏi bà, tại sao bà lại không ăn mình cá. Bà cười trả lời rằng, bà thích ăn đầu và đuôi cá, nhưng ngươi lại cho là thật. Có một người khi ngươi trưởng thành, may áo cho ngươi, có bị kim châm trúng, chảy máu nhưng ngươi lại không hề thấy. Có một người dù là khi ngươi đã chính thức trưởng thành thì ánh mắt bà nhìn ngươi vẫn như vài chục năm trước, yên lặng nhìn ngươi, yên lặng vui mừng, cho tới khi yên lặng nhắm đôi mắt mệt mỏi của mình lại. Người này chính là mẹ. Lại còn có một người khi ngươi còn nhỏ, hai tay nâng cao thân thể của ngươi, giơ lên cao, thay thế cả ánh mặt trời trong mắt hắn, trở thành tất cả của hắn. Lại còn có một người khi ngươi còn chưa học đi, lúc ngã sấp xuống, hai tay dìu ngươi, trong tiếng cười vui vẻ đỡ ngươi đi bước đầu tiên của đời người. Lại có một người trong tiếng cười vui vẻ của ngươi, kéo tay ngươi đi nhìn ngắm núi non sông nước, nhìn đất nhìn trời. Khi ngươi ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng người đó, ngươi cảm thấy người đó là núi cao, là trời rộng. cũng có một người khi ngươi nói hóa ra mẹ thích ăn đầu và đuôi cá, hơn nữa là rất cẩn thận để lại đầu và đuôi cho mẹ, hắn ở bên cạnh nhìn thê tử, ánh mắt lộ vẻ nhu hòa và xin lỗi. Lại có một người sau khi ngươi lớn lên, vẫn luôn nghiêm khắc nhìn theo, làm cho ngươi càng cảm thấy phiền hà. chỉ là khi ngươi dần dần trưởng thành, ngươi mới phát hiện ra ánh mắt nghiêm khắc đó ẩn dấu một phần yêu thương mà ngươi không nhìn thấy. Cũng có một người khi hắn già nua nằm trên giường, chậm rãi nhắm hai mắt, lộ vẻ sợ hãi, lộ vẻ bất lực, nhưng lồng ngực của ngươi, sự ôn nhu của ngươi lại khiến hắn thấy ngươi giống như lúc còn nhỏ, khi hắn nâng thân thể của ngươi lên, tiếng cười vui vẻ, khiến hắn không còn sợ hãi và bất lực nữa, trong ấm áp mà ngã vào lòng ngươi. Người này chính là cha. Vương Lâm ngồi trước mộ cha mẹ khóc lóc, cười rồi lại khóc, nhớ lại những cảnh tượng khiến hắn đau đớn, khó quên nổi. Hắn không uống rượu, nhưng lúc này lại như say rượu. Cuộc sống của hắn ở trong mộng không kịp đưa cha mẹ đoạn đường cuối cùng, không kịp ôm phụ thân, không kịp thấy mẫu thân mỉm cười qua đời, nhìn vầng trán đầy nếp nhăn của người. Trong cuộc đời này hắn đã làm được. Nếu một người có thê tử, có hài tử, như vậy thì sau khi cha mẹ mất đi hắn cũng sẽ bi thương khắc cốt như thế này. Nhưng hắn vẫn còn chỗ dựa tinh thần. Nhưng nếu một người cả đời không có thê tử, không có hài tử thì sự bi thương của hắn đủ bao trùm thiên địa. Từ nay về sau không còn ai có thể bằng một cái ôm khiến hắn trong lúc mệt mỏi ấm áp tới tận tâm linh nữa. Từ nay về sau cũng không có nụ cười nào khiến cho hắn trong cuộc đời cô độc tiêu tán hết u buồn nữa. Từ nay về sau, chân trời góc biển, cũng chỉ có thân ảnh hắn một mình, yên lặng nhìn mặt trời mọc, mặt trời lặn."
19. moon#201 26/09/2020 16:00:52 Lòng tin cũng giống như tờ giấy Khi đã nhàu nát thì
Lòng tin cũng giống như tờ giấy Khi đã nhàu nát thì mãi mãi chẳng thể phẳng phiu
20. moon#200 26/09/2020 16:00:45 - Không được uống rượu. - Không được đánh nhau. - Không được
- Không được uống rượu. - Không được đánh nhau. - Không được khóc. Đấy là 3 điều mà mẹ của nhân vật chính viết trong cuốn sổ tặng cậu con trai .
21. moon#199 26/09/2020 16:00:33 Tự nhiên sáng ra có cơn gió đi tơ lướt qua
Tự nhiên sáng ra có cơn gió đi tơ lướt qua mặt, mát thật đấy moon2s.com
22. moon#198 26/09/2020 16:00:27 Hóa ra mình không có nhà nữa rồi moon2s.com
Hóa ra mình không có nhà nữa rồi moon2s.com
23. moon#197 26/09/2020 16:00:21 Bình thường thôi -_- , cũng chẳng có gì ghê gớm
Bình thường thôi -_- , cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.
24. moon#196 26/09/2020 16:00:10 Không biết có bác Adam nào vì dòng trạng thái của
Không biết có bác Adam nào vì dòng trạng thái của em mà vô đây không. Em cám ơn toàn thể anh em đã quan tâm, động viên, và cho em lời khuyên ạ .
25. moon#195 26/09/2020 15:59:59 Bố tôi bỏ đi rồi :) . Ông bán nhà bán
Bố tôi bỏ đi rồi :) . Ông bán nhà bán cửa, để lại em trai tôi cho một người hàng xóm. - Chẳng còn nhà, còn cửa moon2s.com 21-02-2020 18:30:27
26. moon#194 26/09/2020 15:58:59 Hình như ở trong bóng đêm này, cứ như thế một
Hình như ở trong bóng đêm này, cứ như thế một đường đi về phía trước, chung quy có thể đi tới điểm cuối.
27. moon#193 26/09/2020 15:58:53 Chẳng biết từ lúc nào, bầu trời có bông tuyết bay
Chẳng biết từ lúc nào, bầu trời có bông tuyết bay xuống, có gió bắc thổi qua. Bầu trời cũng tối sầm xuống. Chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy được những bông tuyết khắp bầu, ở trong gió bị cuốn lên trời cao, không ngừng rơi xuống. Rơi vào trên người của bọn họ, trên tóc, rơi vào trong những vết chân phía sau bọn họ, từ từ, che phủ lên những vết chân, giống như từ trước đến nay chúng đều không có tồn tại qua... Tuyết, càng lúc càng lớn. Gió càng lúc càng mạnh, càng rít gào, cũng càng lúc càng khiến người ta cảm thấy bất an. Nghe lâu, sẽ có cảm giác giống như có vô số Lệ Quỷ ở bốn phía xung quanh đang than vãn rít gào.
28. moon#192 26/09/2020 15:58:28 Tiếng cười vang vọng. Hai người một trước một sau, ở
Tiếng cười vang vọng. Hai người một trước một sau, ở trong tiếng cười duyên của nàng, dần dần đi xa. Năm tháng giống như trở lại thời gian đã từng... Ở trên Băng Nguyên này, trời cao xanh thẳm, mặt đất mênh mang. Phóng tầm mắt nhìn ra chỉ là một mảnh băng tuyết, hoàn toàn không thấy được bóng người ở. Chỉ có hai ở trong trời băng đất tuyết này, ở trong màu trắng bạc bao quanh, một đường làm bạn.
29. moon#191 26/09/2020 15:58:16 Giống như cây bồ công anh, tản ra vô số hạt
Giống như cây bồ công anh, tản ra vô số hạt giống theo gió tung bay, phân tán về phía toàn bộ Băng Nguyên trên bắc mạch. Nhìn những hạt giống giống như hạt giống cây bồ công anh bay khắp bầu trời, không biết vì sao hắn đột nhiên cảm giác được cảnh tượng như vậy có chút quen thuộc. Nhưng bất luận hắn nghĩ như thế nào, cũng nghĩ không ra mình đã từng thấy qua cảnh tượng tương tự từ lúc nào...
30. moon#190 26/09/2020 15:58:11 Đi đường thật xa, nhìn càng nhiều thiên địa!
Đi đường thật xa, nhìn càng nhiều thiên địa!
31. moon#189 26/09/2020 15:58:05 Bỏ người khác đâu có giống như bỏ đồ bỏ đạc
Bỏ người khác đâu có giống như bỏ đồ bỏ đạc chứ.
32. moon#188 26/09/2020 15:57:59 22 giờ rồi nên anh đi ngủ vì ở trong mơ
22 giờ rồi nên anh đi ngủ vì ở trong mơ có em đứng chờ
33. moon#187 26/09/2020 15:57:54 Nữ tử trong trí nhớ hóa thành vĩnh hằng, hình ảnh
Nữ tử trong trí nhớ hóa thành vĩnh hằng, hình ảnh trong trí nhớ biến thành mau xám...
34. moon#186 26/09/2020 15:56:44 Nhiều lúc tôi quên đi hết, tôi cứ nghĩ cuộc sống
Nhiều lúc tôi quên đi hết, tôi cứ nghĩ cuộc sống chỉ còn lại mình tôi. Cứ nghĩ tôi chỉ cần lo sáng mai ăn gì, trưa mai ăn gì, tối mai ăn gì. Rồi khi tôi đang cảm thấy bình yên. Những thứ chuyện mà tôi đã quên trong những ngày nhàn nhã, lại kéo đến, đánh thức tôi rằng mình còn thật nhiều thứ phải lo . moon2s.com Thứ tôi không cần nhất là gia đình,... Tôi chẳng còn là 1 cậu thanh niên nông nổi khi nói ra câu này, tôi đã chín chắn trưởng thành. Ít nhất,... Tôi cho là vậy .
35. moon#185 26/09/2020 15:56:37 Con người chỉ quan sát những sắc màu của một ngày
Con người chỉ quan sát những sắc màu của một ngày vào lúc nó bắt đầu và kết thúc, nhưng với tôi, một ngày trong từng khoảnh khắc trôi qua, rõ ràng là sự hòa trộn của vô số lần chuyển màu và âm điệu. Chỉ một giờ đồng hồ thôi cũng đã có thể bao gồm hàng ngàn màu sắc khác nhau. Màu vàng sáp ong, màu trời xanh trứng sáo. Những bóng tối ảm đạm. Trong lối làm việc của mình, tôi có lý do để chú ý đến chúng.
36. moon#184 26/09/2020 15:56:30 Rõ ràng là tôi có thể trở nên vui vẻ được
Rõ ràng là tôi có thể trở nên vui vẻ được chứ. Tôi có thể cư xử nhã nhặn. Dễ chịu. Lịch sự. Và chỉ trong một chừng mực nào đó thôi nhé. Đừng đòi hỏi ở tôi sự tử tế. Cái sự tử tế ấy chả có dây mơ rễ má gì đến tôi sất.
37. moon#183 26/09/2020 15:56:18 Nhắc tới cũng kỳ, hắn càng sợ hãi nhưng càng không
Nhắc tới cũng kỳ, hắn càng sợ hãi nhưng càng không thể áp chế kích thích trong nội tâm mình .
38. moon#182 26/09/2020 15:56:12 Tôi thích đứng dưới ánh mặt trời để cho ánh nắng
Tôi thích đứng dưới ánh mặt trời để cho ánh nắng chiếu vào mặt.
39. moon#181 26/09/2020 15:56:07 Nghiền ép và đánh bại là hai loại khái niệm khác
Nghiền ép và đánh bại là hai loại khái niệm khác nhau, nghiền ép là không quản hắn chiến đấu thế nào, một chỉ cũng có thể như trời sập xuống, từ đó đánh bại mà không cần tốn sức.
40. moon#180 26/09/2020 15:56:00 *Một đoạn nhật ký: Năm 21 tuổi, tôi nhắn tin với
*Một đoạn nhật ký: Năm 21 tuổi, tôi nhắn tin với mẹ. 2 mẹ con vẫn nói chuyện, nhưng tôi cảm giác như người dưng. - Tại tôi trưởng thành, hay thời gian tôi bên bà còn ít hơn quãng đời của một chú mèo. 14-02-2020 22:06:03
41. moon#179 26/09/2020 15:55:53 *Một kỉ niệm: Năm 20 tuổi, tôi ngồi cùng bố mấy
*Một kỉ niệm: Năm 20 tuổi, tôi ngồi cùng bố mấy tiếng đồng hồ, để chỉ ông cách dùng phần mềm quay màn hình, và up video lên youtube. 14-02-2020 22:02:11
42. moon#178 26/09/2020 15:55:39 Thất tình tự tử đu dây điện Điện giật tê tê chết
Thất tình tự tử đu dây điện Điện giật tê tê chết từ từ Lúc anh đi ko thằng nào đỡ Lúc anh tắt thở ba bốn thằg khiêg Chiếc xe tang từ từ lăn bánh Đưa a về chốn nghĩa địa bình yên Trên mộ khắc chín chữ linh thiêng . . . . . "Tổ quốc ghi ơn thằng vô tích sự" .)))
43. moon#177 26/09/2020 15:55:29 3 cáck to? Tình 1.Em yêu anh hay là em muốn thấy
3 cáck to? Tình 1.Em yêu anh hay là em muốn thấy cổem ra tiết canh) .2.Em yêu, anh yêu em, làm ny anh nhé. Hihi.Em đừng để ý đến lọ axit anh mang theo.) 3 Ôi ty của đời anh, làm ny anh nhé.Mày thử lắc đầu xem,đảm bảo mày không còn đầu để lắc nữa đâu
44. moon#176 26/09/2020 15:55:00 Hắn đứng bên lan can ngước nhìn bầu trời, bộ dạng
Hắn đứng bên lan can ngước nhìn bầu trời, bộ dạng như ông cụ non.
45. moon#175 26/09/2020 15:54:45 Tôi sống lâu đến nỗi đã không còn nhớ được chuyện
Tôi sống lâu đến nỗi đã không còn nhớ được chuyện của rất lâu về trước, dần dần quên đi tất cả người thân của mình
46. moon#174 26/09/2020 15:54:35 Nhiều khi tôi cũng chẳng yêu cô nhiều như những gì
Nhiều khi tôi cũng chẳng yêu cô nhiều như những gì tôi nghĩ...
47. moon#173 26/09/2020 15:54:26 Thì ra mình say nên tưởng bóng dáng xưa trở về
Thì ra mình say nên tưởng bóng dáng xưa trở về
48. moon#172 26/09/2020 15:54:21 Ra đường gặp cánh hoa rơi [ [ [ Giơ chân dẫm nát kô chơi
Ra đường gặp cánh hoa rơi [ [ [ Giơ chân dẫm nát kô chơi hoa tàn [ [ [ Quay lại gặp cánh hoa tàn [ [ [ Dẫm thêm phát nữa cho tàn đời hoa
49. moon#171 26/09/2020 15:54:14 Một chàng đứng soi gương và ngân nga: - Cuộc đời thật
Một chàng đứng soi gương và ngân nga: - Cuộc đời thật lắm tai ương Cớ sao mình lại dễ thương thế này thì có một nàng đi qua: - Cuộc đời thật lắm éo le mà sao chó sủa phải nghe thế này
50. moon#170 26/09/2020 15:54:05 Dại gái là một môn phái mà thằng nào không gia
Dại gái là một môn phái mà thằng nào không gia nhập một cách hăng hái thì chưa chắc thằng ấy là thằng đứng đái : )
51. moon#169 26/09/2020 15:53:59 - Cô giáo: Vở bài tập của em đâu? - Học sinh:
- Cô giáo: Vở bài tập của em đâu? - Học sinh: Dạ Em bị mất lúc đang đánh nhau với đứa khác ạ - Cô giáo: Thật không thể chấp nhận được,lại còn đánh nhau nữa,vì sao lại đánh nhau? - Học sịnh: Vì vì nó cứ bảo cô không xinh nhất trường nên em mới đánh nó Cô giáo: Lần này cô bỏ wa
52. moon#168 26/09/2020 15:53:53 1 a chàng đi xem thú,đến tiết mục cô diễn viên
1 a chàng đi xem thú,đến tiết mục cô diễn viên vô cùg xih đẹp và gợi cảm ôm hôn con sư tử khổg lồ thì tỏ ý coi thườg: Tưởg gì,chứ như thế thì tôi cũg làm đc Ng dạy thú vô cùg kih ngạc liền ns: - Mời a, a vui lòg biểu diễn cho m n xem đc k? K chần chừ a ta nhảy vào và ôm hôn - - - cô gái
53. moon#167 26/09/2020 15:53:40 Trong bệnh viện tâm thần: A: Đêm nay ta trốn viện đi B:Bằng
Trong bệnh viện tâm thần: A: Đêm nay ta trốn viện đi B:Bằng cách nào? A:Chúng ta sẽ trèo ra khỏi của lúc cửa khóa! Đến đêm, 2 thằng rủ nhau đi trốn, thằng A trèo lên rồi thốt lên: Thôi, mày ơi, quay về, đêm nay cửa ko khóa!
54. moon#166 26/09/2020 15:53:31 Bạn nhận đc lời đề nghị làm ngươi yêu cho thuê
Bạn nhận đc lời đề nghị làm ngươi yêu cho thuê bao 016 để đồng ý soạn tin YES, or N0 để từ chối lưu ý: tổg đài chỉ chấp nhận tn YES Còn tn N0 tổg đài chưa nâng cấp đc Mọi chi tiết xin liên hệ 1900 1 tông 1 dép tôg bay vào mép , dép bay vào mồm XIN CẢM ƠN!!!
55. moon#165 26/09/2020 15:53:21 Hai Sinh viên tốt nghiệp trường Đại học vui sướng bắt
Hai Sinh viên tốt nghiệp trường Đại học vui sướng bắt xe ôm ở bên đường Sau vài phút nghe hai người nói chuyện, anh xe ôm hỏi: - 2 em vừa tốt nghiệp đại học Tổng hợp? - Vâng! Bọn em khóa 53 Anh xe ôm nghe thế bắt tay hai người, nói: - Khóa 39 đây! : D
56. moon#164 26/09/2020 15:53:14 Bờ ao , có con chuồn chuồn Mắt nó rất buồn nhưng mặt
Bờ ao , có con chuồn chuồn Mắt nó rất buồn nhưng mặt nó vui
57. moon#163 26/09/2020 15:53:09 A: ê, dắt khỉ đi đâu vậy? B: mầy đui hả, tao
A: ê, dắt khỉ đi đâu vậy? B: mầy đui hả, tao dắt con chó mà A: tao đâu có hỏi mầy, tao hỏi con chó mà B: ê chó!bạn mày hỏi mày kìa
58. moon#162 26/09/2020 15:52:59 Thật lâu, thật lâu, trong mắt bà ảm đạm, buôn nắp
Thật lâu, thật lâu, trong mắt bà ảm đạm, buôn nắp kiệu xuống. Đã đi xa.
59. moon#161 26/09/2020 15:52:53 ● Tối Quaa… – Đang chuẩn bị ngủ… – Bỗng. . . -… Vấp
● Tối Quaa… – Đang chuẩn bị ngủ… – Bỗng. . . -… Vấp chân vào đệmm… -… Đập đầu vào gốii… -…Rồi bị cái chăn đè lên nqườii… -…Bất tỉnh đến sánq nayy… -…Sợ thật đấyy… -… Cứ tưởnq là chết, may quá vẫn còn sốnq.